https://lh4.googleusercontent.com/aQtv5GvcCWHW8ED1eV2Y72dKO87txjjn5hKzJroFixCUSDt2JSGDQCQ-A0LvgHcTC0SglNCxV8FoS4HcBmcSgQYT2KPxgXJB0qPgVSSBRXzgKOg6HmN47Cyjyp8NoNv8et7Qq2Q2BGjDEkSoJXYRzBh7D-akkuCwaky4xQRfRi29pIQ1M92XBV0

 

Mùa Đông năm đó...hình như mình gặp lại
Tuyết rơi rơi bạc trắng hai mái đầu
Tay trong tay như ngày nào mình đi lễ
Chuông giáo đường vọng mãi tiếng kinh cầu.
 
Anh ngoại đạo theo em người có đạo
Sợ Mẹ Cha không chấp nhận chuyện chúng mình
Trong giáo đường anh quì xuống van xin
Chúa chứng giám... đừng bắt anh xa em... tội nghiệp.
 
Tiền đồn heo hút... nhớ thương em... giờ nầy nơi phố thị
Giáng sinh về em đi lễ với ai...?
Anh hướng về tiếng chuông ngân ngày đó
Cứ tưởng chừng ta đi lễ bên nhau.
 
24 giờ phép anh về trong vội vã
Chuyến xe chiều anh đến thẳng góc giáo đường
Tay chấp tay dâng lên lời cầu nguyện
Chúa thương tình cho hai đứa gặp nhau.
 
Nhưng ai ngờ... đạn bom về tàn phá
Ngôi giáo đường nay đã nát tan
Em bé nhỏ thánh thiện về bên nước Chúa
Anh một mình... lặng lẽ tiếng chuông ngân.
 
Hai Điếc 520XM - Đông 2023